Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

Hội Ngộ Trên Xứ Người

* Lê Văn Tiến


Mùa Thu lại về, sau những ngày hè nắng nóng và khô hạn. Những mảng cỏ xanh bắt đầu hồi sinh nhờ những cơn mưa thu dịu mát. Những hàng cây hai bên đường cũng từ từ thay màu lá. Tận dụng phong cảnh hữu tình, tôi có một chuyến du lịch East Coast. Hành trình về phía đông nước Mỹ đi qua 10 tiểu bang và hơn nửa nước Canada. Thật thú vị vì được nhìn ngắm những phong cảnh hữu tình và những thành phố vĩ đại của xứ cờ hoa. Trên đường du lịch tôi nhận được tin nhắn của người bạn thân: “Tiến nhớ về San Jose kịp để gặp tụi này nhé.” Đó là lời nhắn trên messenger của Lê Thị Cúc, Tam C 6869. Thế là đến hẹn lại lên. Cứ mỗi độ thu về, tứ cô nương: Lài, Cúc,Thủy và Thể Tần cùng tôi có cuộc hội ngộ trên xứ Cali nắng ấm tình người. Nhưng năm nay rất tiếc Thể Tần bận công việc nên không đi được.
Hết năm này tôi được về hưu, trước khi gác kiếm trở về vui thú đìền viên, tôi đã có 10 ngày nghỉ phép. Boss khuyến khích tôi nên đi xả stress một chuyến. Tôi chọn gói du lịch miền Đông nước Mỹ vì ở đó có các thành phố lớn như New York, New Yersey, Washington DC, Philadelphia, Massachusetts, vân vân. Thú thật, đến định cư Mỹ hơn 22 năm nhưng tôi chưa có cơ hội đi du lich khắp nước Mỹ, nên đây là dịp tôi có một chuyến “Đông tiến” nhiều li kỳ và hấp dẫn. Nhờ chuyến du hành, tôi được Tour Guide hướng dẫn đi tham quan những nơi quan trọng như toà nhà Quốc hội Mỹ, Toà Bạch Ốc, Ngũ Giác Đài, Tượng Nữ Thần Tự Do và các trường Đại Học nổi tiếng như Học Viện Quân sự West Point, Trường Đại học Havard, trường Đại học MIT. Miền Đông nước Mỹ cây cỏ xanh tươi nhờ mưa thuận gió hoà. Xe bus đưa chúng tôi qua những cánh rừng màu vàng rực rỡ  như  những phong cảnh trong phim Hàn quốc. Mãi mê ngắm nhìn cảnh thiên nhiên, tôi ngâm nga bài hát “Thu quyến rũ” của Đoàn Chuẩn-Từ Linh:
“Anh mong chờ mùa thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hờng đẹp xinh…”
Đoàn du lịch của chúng tôi gần 40 người, hầu hết là người Việt, một số người Hoa và người nước ngoài định cư ở Mỹ. Hướng dẫn viên du lịch do công ty du lịch mướn những người địa phương. Họ làm nghề chuyên nghiệp và thông thạo mọi thông tin địa phương để thuyết trình cho khách du lịch am hiểu những thành phố và những danh lam thắng cảnh mà du khách đi qua. Sau bốn ngày tham quan miền Đông nước Mỹ, chúng tôi đi qua biên giới đến nước Gia Nả Đại. Điểm du lịch đầu tiên ở Canada, chúng tôi được tìm hiểu về Thác Niagara Falls nằm giữa biên giới Mỹ và Canada. Niagara Falls được liệt kê vào danh sách một trong 10 thác lớn nhất thế giới. Đây là phong cảnh nổi tiếng đã được nhiều hảng phim của Hollywood mượn cảnh đóng phim, đặc biệt tài tử nổi tiếng Marilyn Monroe và Joseph Cotten từng đóng phim Niagara Falls Vies, xuất bản năm 1953. Tại địa điểm du lịch, chúng tôi được xem phim nói về lịch sử thác Niagara Falls và chuyện tình của Trinh nữ  xứ sương mù “Maid of the mist”. Sau đó, được du thuyền đưa ra giữa dòng thác, nhìn thác đổ từ trên cao cuồn cuộn phủ đầu chúng tôi, cảm giác thật ghê sợ như mình bị cuốn hút vào cơn bão nước.Tham quan thác Niagara Falls, tôi bùi ngùi nhớ về Đà lạt. Thành phố sương mù miền cao nguyên cũng có nhiều thác đẹp như Datanla, Pongour, Prenn. Bốn năm học ở Trường Võ Bị Đà Lạt, vào những ngày cuối tuần, tôi thường đến vui chơi những nơi này. Có những mối tình bắt đầu từ những dòng thác này. “Trên dốc đá tôi tình cờ quen nàng. Ngồi bên nhau gọi tên nhau để rồi xa nhau…”  Rồi chúng tôi rời xa Đà Lạt, xa những dòng thác cao nguyên với muôn vàn kỷ niệm khó quên. Mong có ngày gặp lại nhưng sợ cảnh cũ người xưa không còn nữa. Tôi chợt nhớ bài thơ: Hai mùa thu Đà Lạt của Lệ Khánh
“Hai mùa thu Đà Lạt
Trời mưa rưng rưng hoài
 Ân tình em mất mát
Nhưng nào đâu trách ai
Bây giờ trời vào thu
Cho em nhiều kỷ niệm
Mình quen nhau ngày xưa
Chừ xa rồi lưu luyến.”
Đến Canada, chúng tôi được tham quan qua những thành phố Toronto, Ottawa, Montreal, Quebec. Hầu hết các thành phố lớn của Canada đều kiến trúc theo kiểu Pháp vì Canada ngày xưa là thuộc địa của người Pháp. Đăc biệt dân sống trong các thành phố này nói hai ngôn ngữ Pháp và Anh, nhất là thành phố Quebec, 90% nói tiếng Pháp, tên đường và các thương hiệu kinh doanh cũng viết bằng tiếng Pháp. Tham quan thành phố Quebec, chúng tôi bất ngờ được nhìn thấy tượng danh nhân Nguyễn Trãi được nằm trong một công viên cùng với các danh nhân trên thế giới. Đó là niềm hãnh diện cho người Việt Nam chúng ta khi sống trên xứ người. Điểm du lịch cuối cùng ở Canada chúng tôi được du hành theo con sông dài nhất Canada đó là sông Saint Lawrence River. Đặc biệt trên con sông nổi tiếng này có đến trên 20 ngàn hòn đảo lớn nhỏ (Twenty thousand Islands). Những người giàu có ở Mỹ và Canada thường đến đây để làm những căn nhà nghỉ mát và tận hưởng vẽ đẹp thiên nhiên trên những hòn đảo này.
Sau 10 ngày du lịch, tôi trở về San Jose được vài ngày thì đón ba cô nương đến từ ba tiểu bang. Thu Thuỷ A từ Hawaii, Lài từ New Yersey và Cúc từ Los Angeles. Chúng tôi gặp nhau ở Bến xe đò Hoàng trong khu thương xá Lion của người Việt Nam. Tay bắt mặt mừng, vài lời tâm sự và hỏi thăm sức khỏe, sau đó tôi chở các bạn về nhà Hoa, bạn học trường Bồ Đề của Lài. Như đã hẹn trước, anh chị Lê Thi mời về nhà dự buổi tiệc liên hoan đầu tiên khi phái đoàn đến San Jose. Lê Thi là cũng một thành viên của Nguyễn Hoàng 6972.Tôi rất thân với vợ chồng Thi Hằng, mỗi lần có các bạn là cựu hoc sinh Nguyễn Hoàng hay cựu SVSQ Võ Bị về thăm San Jose đều được Lê Thi mời về nhà ăn ở free, nên chúng tôi thường gọi nhà của Lê Thi là “căn nhà tình thương”. Thêm vài người bạn của Lài và Cúc có cả vợ chồng Kim Thanh NH6471 tham dự hôm đó. Anh Sinh ông xã của Lài, ai cũng khen có mái tóc bạch kim trắng xóa và vẻ đẹp phương phi của anh ấy, Lài nghe chắc cũng nở to cái mũi. Mọi người được thưởng thức những món ăn đậm đà quê hương do Lê Thi tự tay đạo diễn, đặc biệt có nồi lẫu Thái Lan rất hấp dẫn với cá bông lau và rau cải thật tươi tắn. Không khí buổi tiệc thật ấm cúng và vui vẻ. Mấy o tha hồ tâm sự loài chim biển còn đàn ông tụi tôi thì rượu vào lời ra. Anh Thi phu quân của Kim Thanh vui và tếu hết chỗ chê. Anh Thi cụng ly rồi nói: “Anh làm sao tôi làm vậy anh làm bậy tôi cũng làm theo.” Sau đó có màn Karaoke do các O trình diễn. Chị Hoa hát những bài dân ca Quảng Trị nghe thật cảm động. Cứ như thế ba bạn Cúc, Lài, Thuỷ được dân địa phương San Jose mời đến nhà dự tiệc lia chia.
Đêm sau tại nhà anh Nguyễn Ngọc Hùng, hiện là hội trưởng Liên Trường Trung học Quảng Trị thuộc địa phận Bắc Cali. Anh chị Hùng Thìn cũng rất chu đáo trong việc tiếp đãi nồng hậu quí khách, đa số là cựu học sinh các trường Trung học Quảng Trị. Sống xa quê hương, tình cảm con người thật gắn bó và thương yêu nhau. Chúng tôi như những con chim lạc đàn tìm về với nhau sau cơn bão tố, trên những khuôn mặt ai ai cũng thể hiện vẻ hân hoan trìu mến với tình đồng hương Quảng trị.
 Nhóm Tam C chúng tôi gặp riêng nhau, chụp hình chung và tâm sự vài điều. Lài và Thuỷ A luôn tươi cười, có lẽ hai nàng qúa hạnh phúc trong cuộc sống nên vui vẻ và yêu đời hơn. Trong bàn tiệc, tôi nhận ra Lài được nhìều người lớn tuổi hơn gọi bằng cô và dì chứng tỏ Lài tuy nhỏ nhưng có võ. Có vài eng trầm trồ khen Lài: “Nhìn o Lài cứ trẻ và đẹp hoài.” Còn Cúc ít nói và trầm lặng hơn, tôi biết Cúc từ những ngày còn sống ở Việt Nam trước khi đến Mỹ, cô nàng có cuộc sống hơi vất vả, hoàn cảnh gia đình khó khăn (xin lỗi Cúc). Qua Mỹ muộn màng nhưng Cúc phải một mình lo toan cuộc sống cho những đứa con ở Mỹ và ở Việt Nam. Nhưng phải công nhận Cúc luôn giữ nét đẹp kiêu sa và giọng nói dịu dàng. Lúc còn đi học Nguyễn Hoàng, nhà Cúc ở thôn Trí Bưu còn tôi tạm cư ở làng Hạnh Hoa, hai đứa đi về cùng đường Lê Văn Duyệt hướng về gốc Bầu. “Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp. Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương thơm...”  Cuộc vui nào rồi cũng tàn, chúng tôi lưu luyến chia tay nhau. Ba ngày hội ngộ quá ngắn ngủi không đủ để chúng tôi chia sẻ với nhau những tình cảm bạn bè. Trên đường bay về New Yersey, Lài còn nhắn tin trên messenger: “Quá nhiều ân tình, không biết răng mà trả cho hết, chỉ đành ghi nhớ mãi. Tạ ơn trời và cám ơn các bạn.” Sáng dậy mơ màng tưởng còn ở Cali. Bên các bạn mình như quên hết tuổi về chiều. Vui lắm, nhớ lắm!!!”. Và Cúc cũng cảm xúc nhắn lại: “Cuộc vui qua mau quá, chúc mọi người sức khỏe và an lành, Lài và anh Sinh về bên nớ mong hết dị ứng.” (Anh Sinh ông xã của Lài hay bị dị ứng với thời tiết Cali nên Cúc chúc như vậy.)
Tam cô nương về rồi còn mình tôi ở lại San Jose. Nghiệm cho cùng cái gì cũng có định luật của tạo hóa. Trăng tròn rồi lại khuyết, bèo hợp rồi sẽ tan, hoa nở rồi cũng tàn. Cuộc hội ngộ vừa qua đã lưu lại trong tôi những ấn tưọng đẹp về tình bạn tình người dù chúng ta đã gần đến tuổi về chiều. Tình cảm tôi không ướt át như Lài, Cúc , Thủy, tuy thế, tôi cũng liên tưởng về những kỷ niệm ngày xưa của thời học sinh Nguyễn Hoàng nói chung, lớp Tam C nói riêng. Từ ngày chia tay bạn bè thầy cô đến bây giờ cũng gần 50 năm. Xin một lời cầu nguyện cho tất cả được bình an và hạnh phúc. Tôi cũng mong ước một cuộc hội ngộ trên quê hương Quảng Trị dưới mái trường Nguyễn Hoàng có đông đủ các bạn bè và Thầy Cô để ôn lại một quảng đời học sinh với muôn vàn kỷ niệm. Và tôi hi vọng được gặp lại người con gái ngày xưa quen nhau dưới sân trường bây giờ đang sống ở Quảng Trị, dù em và tôi đang cách xa một đại dương nhưng tôi vẫn nhớ… Xin mượn bài thơ Đôi Bờ của Quang Dũng để nhắn gởi về em:
…………………………………………..
“Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ
Xa quá rồi em người mỗi ngã
Bên này đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tũi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?”
Thơ Quang Dũng
Ngồi một mình với ly cà phê để viết lại hồi ký này, lòng tôi không khỏi bùi ngùi nhớ về quê hương thân yêu bên kia bờ đại dương. Hằng năm bão lụt kéo về và gây bao cảnh đau thương cho dân miền Trung như mất mát nhà cửa, đồng ruộng tan hoang và nhất là những gia đình mất đi những người thân sau cơn bão lụt. Một nén hương lòng cho những nạn nhân xấu số. Trước mùa Lễ Tạ Ơn, tôi thầm cầu nguyện Thượng đế ban phước lành cho dân miền Trung từ nay không còn đau thương vì thiên tai và tất cả mọi người sống trong hạnh phúc an lành.

San Jose mùa Lễ Tạ Ơn 2017
Lê Văn Tiến


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Thăm mộ của Ánh Tuyết


  • Nguyễn Khắc Phước
Sáng 25/2 (nhằm ngày 29/1 Âm lịch, trước ngày giỗ Ánh Tuyết và chồng 1 ngày), Trâm - con gái đầu của AT- từ Huế gọi mình để mời chiều cùng đi thăm mộ mẹ.

Trước đó, Nguyễn Thị Mỹ (bà con với Trâm) đã liên lạc với cháu để cho biết ý định của mình, rất tiếc là Mỹ không đi được vì thời tiết Quảng Trị xấu quá.

Chiều 25/2 mình đến 115/9 Lê Đình Dương, Đà Nẵng là nhà bà chị của chồng Ánh Tuyết để cùng đi thăm mộ. Đoàn gồm có bà chị chồng của AT, Trâm và chồng, em gái Trâm (từ Lâm Đồng xuống) và hai con trai của Trâm. Hoa quả bánh trái đã chuẩn bị sẵn rồi và nhanh chóng lên xe đi. Gia đình thuê 1 chiếc Suzuki tựa xe Lam ngày xưa để đến nghĩa trang Gò Cà cách Đà Nẵng chừng 30 km.

Đi tới Gò Cà, thấy biển chỉ địa giới Đà Nẵng- Quảng Nam, rẻ phải rồi rẻ trái chừng 200 mét là đến khu mộ của gia đình bên chồng của AT. Rất dễ tìm. Mộ AT và chồng nằm cạnh nhau và đều ghi ngày mất: 02/02/1978 (Mậu Ngọ) . Đúng ra là ngày 02/02 Mậu Ngọ (1978). Sau khi đốt vàng mả, cả gia đình nghiêm trang đọc kinh Phật trước phần mộ ông bà.

Trên đường ra về, bà cô và Trâm ghé chợ mua lươn và ghé sông Cẩm Lệ phóng sinh.

Được biết bà cô có con gái xuất gia.

Trâm còn cho biết hồi đó nhà của Thủy (A) cách nhà AT mấy căn trên đường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng, và lúc AT mất, Thủy (A) là người bạn cùng lớp duy nhất đến phúng viếng.

Trâm nói hiện nay đang ở nhà chồng nên không thờ mẹ được, lúc nào có nhà riêng mới rước về thờ.

Vợ chồng Trâm đang làm chủ dịch vụ cho thuê xe máy Mỹ Trâm tại 155 Thái Phiên, Huế. Số ĐT: 0918 124 558.

Bà chị chồng AT có mời mình dự đám giỗ của AT và chồng vào ngày 01 tháng Hai, ÂL nhưng mình bận nên không dự được.





















































Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Thăm Ngô Hai

*Trần Văn Hảo

Nghe tin Ngô Hai bị tai biến, hôm chủ nhật 19.02.2017 có dịp về Long Khánh, tôi tìm nhà ghé thăm.

Tôi đến, anh rất mừng, dù giọng nói còn ngọng, đi lại còn yếu, chưa được bình thường nhưng gặp bạn anh phấn chấn hẳn lên, nói chuyện liên tục.

Theo anh bị tai biến đã hơn 1 năm, tình trạng khá bi đát, trong quá trình điều trị nhóm Tam C (anh Phạm đình Quát, Trương ngọc Bỉnh, Nguyễn Ngọc Phụ..) thỉnh thoảng có ghé thăm và kêu gọi bạn bè hổ trợ, đặc biệt nhóm Tam C ở hải ngoại.

Anh kể rất nhiều về quan hệ bạn bè hồi còn đi học, về Phạm đình Quát, về Hồ sĩ Bình,... hăng say, không nghỉ mệt.

Cảm ơn các bạn Tam C (NH6471) đã chia sẽ động viện anh Hai trong thời gian qua.

Cầu mong anh chóng bình phục để sinh hoạt với gia đình, bạn bè.

Rất mong các bạn có dịp ghé thăm anh Hai (xã Xuân Tân, TX Long Khánh, hỏi Hai Chùa) để tạo niềm vui cho anh trong thời gian điều trị.


Trần Văn Hảo





Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Đón xuân này nhớ xuân xưa


* Lê Văn Tiến

Cũng như mọi năm sắp đến ngày Tết tôi ra Century Mall (khu siêu thị Việt Nam) mua it đồ về trang hoàng trong nhà cho có không khí Tết nhất. Một cành đào, vài chậu cúc vàng và vài đòn bánh tét, bánh chưng. Cuộc sống bên Mỹ rất bận rộn với công việc nên cái gì cũng mua sắm ở siêu thị chứ không tự làm như ở Việt Nam. Năm nay kỷ niệm 22 năm gia đình tôi đến định cư ở Mỹ nên tôi tổ chứcTết lớn hơn mấy năm trước. Dự định mời vài người bạn thân đến uống ly rượu cuối năm và cùng gia đình tôi “count down” trong đêm giao thừa.Thế nhưng tôi vẫn luôn nhớ về những cái Tết ngày xưa ở quê nhà. "Đi mô cũng nhớ quê nhà. Nhớ ao rau muống nhớ cà dầm tương”.

Cách đây 22 năm, ngày 20 tháng 1 năm 1995, gia đình tôi đặt chân đến Mỹ chỉ còn 10 ngày là đến Tết nguyên đán. Cảm giác xa lạ trước mọi thứ chung quanh: con người, cảnh vật và ngôn ngữ. Ngày mùng một Tết, vợ chồng và các con của tôi chỉ biết nhìn ra từ một căn chung cư mới thuê. Neighbors của tôi là các gia đình người Mexico nên giao tiếp ngôn ngữ rất giới hạn, gặp nhau nói “Hi” rồi thôi. Ngày Tết đầu tiên ở Mỹ nhờ vài người bạn cùng khóa Đà Lạt đến thăm rồi cho các con tôi vài đồng tiền mừng tuổi.Thế cũng an ủi phần nào với tôi trong những ngày xuân tha hương đầu tiên trên đất Mỹ.

San Jose, thành phố lớn thứ 10 của nước Mỹ, còn đựơc đặt tên là “Thung lũng hoa vàng”. Năm 1777 thành phố San Jose được thành lập, là thủ đô đầu tiên của Tiểu bang California. Lúc đó người ta thấy San Jose là những dãy đồi và những thung lũng đầy hoa vàng. Dân cư San Jose càng ngày càng phát triển, đến thập niên 1990, San Jose được nhiều hãng điện tử mở ra nên thung lũng hoa vàng này còn được gọi là “Silicon Valley”. Dân số hơn một triệu người đủ các sắc dân. Cộng Đồng Việt Nam khoảng 200 ngàn người.Với truyền thống người Việt luôn cần cù trong công việc và kinh doanh nên ngày hôm nay San Jose đã có hơn 10 siêu thị do người Việt làm chủ. Hơn hai mươi nhà hàng ăn uống chưa kể hàng chục tiệm "Food to go” và quán cà phê giải khát dành cho người Việt.Về truyền thông, có nhiều đài truyền thanh, truyền hình, và báo chí Việt ngữ nên người Việt mới đến định cư ở Mỹ không còn cảm thấy trở ngại trong vấn đề thông tin giải trí.

Năm nay San Jose có hai Festival (hội chợ) lớn mừng năm mới thu hút hàng chục ngàn khách du xuân, kể cả người bản xứ. Những nhà bầu sô ca nhạc cũng tổ chức các đại nhạc hội lớn của Paris By Night và Asia để phục vụ cho Cộng Đồng Người Việt ở San Jose trong dịp Tết Đinh Dậu. Tuy vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy nhớ về quê nhà với những cái Tết năm xưa. Nơi đó mới là Tết thật sự đúng nghĩa, tục ngữ có câu: “Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ. Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh”. Những cái Tết khi còn là tuổi thơ không bao giờ xóa nhoà trong ký ức của tôi. Dân làng tôi tuy nghèo, có người phải đi làm ăn xa nhưng đến Tết đều trở về đoàn tụ với gia đình trong ba ngày xuân:

“Dù ai buôn bán nơi đâu
Nhớ đến ngày tết rũ nhau mà về”

Những ngày cuối của tháng chạp, không khí Tết rộn ràng lên. Nhà tôi được trang hoàng mọi thứ để chuẩn bị đón Tết, cành mai được chưng ở bàn giữa làm căn nhà sáng lên, bộ lư đồng cũng được đánh bóng, trên bàn thờ những mâm quả bày biện rất đẹp mắt. Mẹ tôi nấu một nồi bánh tét và tự làm các thứ như mứt gừng, dưa món và hạt dưa để dọn cho khách đến thăm. Tết là niềm vui của trẻ con nên cha mẹ dù nghèo khổ đến đâu cũng phải sắm cho các con những bộ áo quần mới. Tôi còn nhớ đêm giao thừa cha tôi hồi đó còn trẻ nhưng cũng mang khăn đống áo dài đứng trước bàn thờ ông bà tổ tiên cầu nguyện cho cả gia đình sang năm mới được sức khỏe và làm ăn phát đạt. Mấy anh em tôi thường ngày hay đánh lộn và cãi cọ nhau nhưng đến tối giao thừa thường im phăng phắc. Cha Mẹ tôi bảo: Hễ đứa mô hoang nghịch bị cha mẹ rầy la thì cả năm đều bị như vậy. Lòng náo nức suốt đêm không ngủ đợi đến sáng để mặc bộ áo quần mới đi khoe rồi được người lớn lì xì những đồng tiền mới. Điều quan trọng nhất là đi Tết thầy cô, nhưng nay phong tục đó dần dần bị lảng quên. Tục ngữ ta có câu:

Mùng một thì ở nhà cha,
Mùng hai nhà ngoại, mùng ba nhà thầy”.

Tôi nhớ mãi cha tôi thường dẫn tôi đi thăm Thầy Khái, Thầy Duyến dạy tôi lớp năm và lớp tư ở làng Linh Yên xã Triệu Trạch. Người đời có câu : “Cơm cha áo mẹ chữ thầy” nên năm nào tôi cũng đi tết thầy những gói mứt gói trà để nhớ công ơn Thầy trong ba ngày xuân. Sinh hoạt trong thời gian Tết ở quê tôi kéo dài ba tháng. Người lớn thì vui hưởng rượu chè, chơi bầu cua cá cọp, xì tẩy xì lác, trẻ con thì chơi đánh căng, đánh đáo suốt ngày. Quan niệm ngày Tết là thời gian vui chơi thỏa thích vì suốt cả năm làm lụng cực khổ:

Tháng giêng là tháng ăn chơi
Tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè”.

Bây giờ Tết không còn kéo dài như ngày xưa, nhất là ở nước Mỹ chỉ ăn Tết hai ngày cuối tuần kết hợp rồi phải đi làm. Tôi ước có phép nhiệm mầu nào cho tôi trở lại với tuổi thơ ngày nào để được hưởng những hương vị cùa ngày xuân như hồi mới lớn. Rất tiếc tuổi thơ của tôi qua nhanh qúa, vài năm sau đó chiến tranh xẩy ra dân làng phải ly tán khắp nơi. Gia đình tôi lên trú ngụ ở làng Thạch Hãn thị xã Quảng Trị. Cha mẹ tôi phải xây dựng lại từ đầu, một căn nhà tôn được dựng lên nhờ thuê được một đám đất nhỏ ở làng Thạch Hãn gần đường Hồ Đắc Hanh. Ban ngày đi học ban đêm tôi phải đạp xe đi dạy kèm kiếm tiền mua sách vở. Dù khó khăn nhưng cha tôi luôn khuyên răn con cái phải đi học chăm chỉ, không được bỏ nửa chừng. Tôi là đứa con đầu nên phải giúp đỡ cha mẹ làm việc nhà ngoài gờ học. Người Mẹ thân yêu của tôi chiụ đựng qúa nhiều cực khổ đôi lúc cũng có một chút than thở:

Nhớ xưa trả nợ ba đời
Chiều 30 Tết mẹ ngồi nhìn con
Gánh cực mà đổ lên non
Còng lưng mà chạy cực còn chạy theo
”.

Năm 1968 tôi chuyển lên học đệ nhị cấp. Lớp Đệ Tam C có nhiều bạn học cũng có hoàn cảnh như tôi. Chúng tôi kết thân nhau dễ dàng. Bộ tứ: Lê Văn Tiến, Bùi Truyền, Trần Quốc Triền và Nguyễn Vang cùng ở làng Thạch Hãn. Chúng tôi học cùng lớp, đi về cùng đường, có rất nhiều kỷ niệm với nhau. Bốn đứa ở bốn phương “Tha hương ngộ cố tri”. Triền và tôi đã từng học cùng trường Tiểu học An Lưu xã Triệu Sơn, Bùi Truyền đến từ Hải Lăng có dòng sông Ô Lâu hiền hòa. Nguyễn Vang con người trầm lặng có khuôn mặt trầm buồn như một nhà hiền triết. Nhớ nhiều nhất là Tết năm 1970 tại nhà Trần Quốc Triền bốn đứa chúng tôi sau khi uống hết một chai rượu chanh đã nổi hứng cùng hát bài "Ly rượu mừng" có sự đệm đàn guitar của Triền, sau đó kéo nhau đi chúc Tết từng nhà. Bây giờ Vang và Triền đã vĩnh viễn ra đi, một nén hương lòng cho hai bạn. Bùi Truyền đang ở Sài Gòn nhưng chắc anh chàng không còn nhớ kỷ niệm của thuở xa xưa. Còn mình tôi nhờ ơn trên chưa đến nổi lú lẫn. Sợ rằng một mai tôi bị bệnh già hay quên thì còn ai để kể lại chuyện bốn anh chàng bạch diện thư sinh này.

Cũng Tết năm ấy, tôi bất ngờ đón tiếp một nữ sinh Nguyễn Hoàng đến thăm. Tôi thầm hỏi ngọn gió nào đưa “rồng đến nhà tôm”? Nàng xinh đẹp, con nhà khoa bảng còn tôi chỉ là kẻ hàn sinh quê mùa. Cuộc gặp gỡ xẩy ra bất ngờ nhưng cũng khá thú vị. Kể từ đó tôi tự tin lên một chút, không còn tự ti mặc cảm. Tôi tham gia làm báo tường, báo xuân do lớp trưởng Phạm Đình Quát và các bạn Tam C thực hiện. Cuôc tình ban sơ cũng từ đó thấp thoáng trong tâm tưởng. Tôi bắt đầu thích đọc thơ tình của Nguyên Sa, Xuân Diệu, đọc truyện yêu của Chu Tử, Lệ Hằng…

Thế rồi mùa xuân 1971 tôi lên đường vào quân đội bỏ lại sau lưng muôn vàn điều thương mến, và mang theo hình bóng ngưòi con gái mà tôi chưa một lần tỏ tình yêu thương. Thời gian xa cách đã làm cho tôi mơ mộng về em nhiều hơn. Những bức thư tình viết từ KBC 4027 đã làm cho em đặt niềm tin về tương lai. Em cũng gởi cho tôi những cánh thư viết từ xứ Huế, đất thần kinh thương nhớ. Nhờ vậy tôi không còn thấy lạnh lòng giữa thành phố Đà Lạt sương mù khi mùa đông đến "May mà có em đời còn dễ thương”. Rồi em vào Đà Lạt thăm tôi vào một mùa xuân hoa nở khắp phố phường. Là SVSQ năm thứ ba nên tôi chưa được phép đi phố đêm, mượn áo “lính cà” tôi vượt cổng Tôn Thất Lễ rồi ra khu Chi Lăng gặp em. Những kỷ niệm đó chắc em không thể nào quên, bốn mươi mấy năm rồi tôi vẫn giữ trong ký ức. Sau năm 1975 vì thời cuộc xoay chiều nên tôi và em không đến được với nhau. Tôi tự an ủi mình với hai câu thơ sến mà người đời hay nhắc: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề”. Bây giờ ở phương trời đó cơn gió nào đã cuốn em đi xa? Tôi vẫn cầu mong em hạnh phúc với người, thân tâm an lạc dù biết cuộc đời này chỉ là cõi tạm. Em đã hẹn với tôi tháng tư uống rượu kia mà, em đành quên sao?

Cạn ly đi anh, cuộc đời này cõi tạm
Còn gặp cố nhân là hạnh phúc lắm rồi
Bốn mươi năm… tưởng đã quá xa xôi
Những dâu bể đổi đời trong chớp mắt.

...

Anh phiêu bạt nơi chân trời gốc bể
Em còn gì nguyên vẹn để tìm nhau
Nghìn u uất dìm sâu trong đáy cốc
Bếp lửa tình yêu chờ nhen lại kiếp sau
”.

(Trích Tháng tư uống rượu - HT)

Đón xuân này nhớ xuân xưa, tôi cám ơn đời đã cho tôi những kỷ niệm và những mùa xuân đi qua thật tuyệt vời. Đêm giao thừa tôi sẽ đốt một phong pháo để tạm biệt năm cũ và đón chào năm Đinh Dậu tươi sáng cho thế gian và vạn vật. “Bộc trúc nhất thanh trừ cựu tuế. Đào phù vạn hộ khánh tân xuân”. Trước giây phút linh thiêng trời đất giao hoà, tôi chân thành cầu nguyện cho tất cả người thân bạn bè và quý Thầy Cô một năm mới an khương thịnh vượng.

San Jose những ngày cuối tháng chạp 2017.
Lê Văn Tiến

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Cuối năm "đi tìm đồng đội".

* Phạm Đình Quát

Xin nói ngay kẻo lại có người "la": Mấy chữ "đi tìm đồng đội" là của anh Ngô Hai - một trong hai người bạn học cùng lớp Tam C (TH Nguyễn Hoàng, QT) 47 năm trước mà chúng tôi đến thăm hôm nay (21 tháng Chạp năm Bính Thân).

Dự định khá lâu nhưng mãi đến đầu năm 2017 cũng chỉ có được hai người trong lớp cũ cùng... "rảnh", Trương Ngọc Bỉnh từ Đức Linh chạy xe máy vào Dầu Giây, Phạm Đình Quát từ quận 9 đi xe đò ra, hẹn gặp được Lê Thanh Sơn (em kề của Thủy) tại một quán ven đường QL20 rồi cùng vào nghĩa trang xã Bàu Hàm 2, viếng mộ bạn Lê Thị Thu Thủy (hồi đi học, bạn trong lớp thường gọi Thủy B). Bạn mất năm 1985, nhưng bặt tin tức nhau từ 1969 đến nay mới tìm ra. Lần đầu tiên, hai người thay mặt bạn cả lớp cũ đến viếng mộ, thắp nhang cho Thủy. Nghĩa trang xã Bàu Hàm 2 tách biệt khu dân cư, nằm giữa rừng cao su, nhỏ nhưng có quy hoạch hợp lý, khang trang và đường đi rất thuận tiện cho thân nhân viếng thăm.



Rời nghĩa trang về thăm nhà Sơn cạnh chợ Dầu Giây. Bỉnh và Sơn biết nhau từ hồi còn ở QT, chuyện cũ nhắc lại, nhiều điều bất ngờ, thú vị; hóa ra dân QT tuy chịu cảnh phân ly, tứ tán mưu sinh nhưng nhắc lại vẫn nhớ nhiều mối dây quan hệ, họ hàng khắp nơi. Ngồi chưa lâu, chuyện đang "nổ như bắp rang" thì anh Ngô Hai gọi; đành phải chia tay Sơn, hướng ra Long Khánh.

Thăm nhà Lê Thanh Sơn

Bị tai biến khá lâu rồi, anh Hai hôm nay trông rất khỏe và tươi vui khi gặp bạn nhưng phát âm vẫn còn chút khó khăn. Tuy nói năng khó vậy nhưng "ông đồ thế kỷ 19 sót lại" này cũng hăng nói lắm và tếu táo chẳng thua ai.Bữa cơm trưa quá ngon, hai ông khách "xơi" rất thiệt tình trong khi chủ nhà chỉ nhấm nháp chút ít vì còn bận... nói!


Ông đồ gàn thích nhắc đến những ngày đi học...

... nhưng  làm lơ khi bạn đề nghị "hãy dùng computer và
internet để khuây khỏa tuổi già"


Mặt trời chiều nay rất đẹp sau một ngày nắng... thật dễ thương.

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Chúc mừng Giáng sinh và Năm mới 2017


Thân chúc Cô Hồng
cùng các bạn Tam C6869
một mùa Giáng sinh an lành
và một Năm mới 2017
an khang thịnh vượng  


Lê Văn Tiến



Thăm xứ sở của bia

 *Kim Oanh

Tham quan Cung điện Sanssouci - Potsdam - Germany.

Sanssouci là một cung điện tráng lệ được xây dựng từ 1745-1747 do nhu cầu của vua Friedrich Đệ Nhị. Tên cung điện bắt nguồn từ tiếng Pháp Sans Souci: không lo lắng, là nơi nhà vua và quần thần đến nghĩ dưỡng, thư giản sau những buổi hội họp, thiết triều mệt mỏi.

Bao quanh cung điện Sanssouci là những khu vườn rộng lớn và các công trình khác: Đền Hữu Nghị, Nhà Trung Quốc, Đài Phun Nước Verseille...được trang trí với những bức tượng: Thần Venus, Juno, Appollo và Jupiter.

Đứng trên khuôn viên cung điện Sanssouci nhớ về Hoàng thành Thăng Long và Đại Nội Huế! Tất cả đã được phủ lên những lớp bụi thời gian: "Lối xưa, xe ngựa hồn thu thảo..." Chiến tranh đi qua, cách mạng đi qua, quyền lực, địa vị, tiền tài đi qua và Người xưa cũng đã ra đi. Điều duy nhất Họ để lại cho hậu thế là tấm lòng yêu nước thương dân hay độc tài, tham đắm? "Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử / Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh."

Cầu mong Đất Nước tôi sẽ có một Minh Quân! Mong lắm thay!




Đến Đức với hai bàn tay trắng, sau hai mươi sáu năm, anh chị Toán Thu đã có một cơ ngơi vững vàng với hai cậu con trai rất ngoan. Đặc biệt, anh chị là những người gắn kết người Việt (với đủ tiếng nói ba miền Bắc Trung Nam) thành một cộng đồng đoàn kết, thân ái ở Cloppenburg Germany.
Chúc mừng Anh Chị!




Đến Berlin - Thủ đô nước Đức (Germany) khi nắng đã nhuộm một màu vàng óng lên thành phố. Chiều dần buông!




Thăm chợ Đồng Xuân ở Thủ đô Berlin (Đức). Khuôn viên chợ khoảng 18 ha do người Việt Nam làm chủ. CTHĐQT Trung tâm Thương Mại Đồng Xuân là ông Nguyễn Văn Hiền. Trung tâm thương mại Đồng Xuân (Đồng Xuân Centre) nằm trên con phố Herzberg ở quận Lichtenberg phía Đông Berlin, nơi có gần 4.000 người Việt Nam sinh sống và là địa chỉ thân thiết của cộng đồng người Việt Nam ở thủ đô rộng lớn của nước CHLB Đức. Gần như thành lệ, cuối tuần người Việt hay rủ nhau đi "chợ" Đồng Xuân để thụ hưởng cái nhịp sống khá sôi động và rất Việt Nam ở đây."




Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Đông về nhớ Mẹ

*Lê Văn Tiến


Ai về Quảng Trị-Triệu Phong
Cho tôi nhắn gởi nỗi lòng nhớ thương
Ca Li đông đến lạnh lùng
Thương quê mưa bão mịt mùng khôn nguôi
Miền Trung đau khổ tơi bời
Mỗi năm cơn lụt sao vơi nỗi buồn
Mẹ ơi! Con nhớ quê hương
Tha phương, con biết Mẹ thương con nhiều
Bên ni con cứ chiều chiều
Ngóng về  Quê mẹ lòng nhiều xót thương
Con cầu cho Mẹ an khương
Cho quê hết họa muôn phương trùng phùng


Lê Văn Tiến




Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

Black Friday- Mùa “Sale” ở Mỹ


*Lê Văn Tiến

Mỗi năm sau ngày Lễ Tạ ơn, dân chúng Mỹ tấp nập mua sắm chuẩn bị cho các ngày lễ Giáng sinh và tết Dương lịch. Sở dĩ họ tập trung mua sắm trong các ngày sau lễ Tạ ơn vì tất cả các trung tâm mua sắm đều có chương trình giảm giá lớn từ 10% đến 40 % tất cả các mặt hàng áo quần, đồ gia dụng và các mặt hàng đìện tử, kim khí giảm đến 40% đến 50 %. Người viết bài này xin trình bày vài sự kiện thực tế để người đọc hiểu phần nào ý nghĩa ngày “Black Friday”.

Ngày Lễ Tạ Ơn của Mỹ dưới thời Tổng Thống Franklin D. Roosevelt năm 1939 ấn định ngày Thứ Năm của tuần thứ tư tháng 11 hàng năm. Bước qua ngày thứ sáu gọi là ngày Black Friday. Những Người Việt mới đến định cư ở Mỹ nghe nói Black Friday (Ngày thứ sáu đen) ai cũng nghĩ  là ngày xấu, có những điều không tốt đẹp xẩy ra trong ngày đó. Nhưng thật sự ngày Black Friday là ngày mua sắm lớn nhất trong năm ở nước Mỹ. Ngày thứ Sáu đen vì trong kết toán doanh thu người Mỹ thường dùng mực đen (in the black) để ghi lợi nhuận thu được, còn mực đỏ (in the red) dùng để ghi sự lỗ lã và thất thu. Đối với người Mỹ thì ngày Black Friday bắt nguồn từ năm 1965 khi dân chúng Mỹ ùn ùn đổ ra đường đi mua sắm làm xe kẹt khủng khiếp trên các đường phố của thành phố Philadelphia. Các nhà kinh doanh từ đó nắm bắt tình hình nên họ đã quảng cáo trên các phương tiện truyền thông để thông báo cho người dân khắp nước Mỹ biết ngày thứ Sáu các siêu thị đồng loạt giảm giá để thu hút khách hàng. Có một đìều rất đặc biệt người  Mỹ họ rất "ghiền” đi shopping ngày Black Friday, thậm chí họ "get line” (sắp hàng) trước một ngày hay nhiều giờ trước khi siêu thị mở cửa. Các mặt hàng điện tử như  IPad,  IPhone, TV, đồng hồ vân vân đều được giảm giá mạnh đến 40% hay 50 % từ giá gốc.







Theo thống kê chỉ trong hai tuần sau ngày Lễ Tạ Ơn, doanh thu của các siêu thị bằng một năm doanh thu bán ra, thế nên vấn đề giảm giá tất cả các mặt hàng để thu hút khách hàng đại trà mua sắm thu về hàng chục tỷ đô la cho các doanh nghiệp. Mặt khác, lượng hàng tồn đọng cả năm cần bán ra để nhập hàng mới cho tài khóa năm kế tiếp. Đa số khách hàng đến các siêu thị lớn như: Macy’S, JCPenney, Apple, Sears, Best Buy, Fry’s Electronics, Target, Waltmart,  vân vân…. Các bãi đậu xe (parking lot) không còn chỗ trống. Sau mấy ngày mua sắm tại siêu thị, người Mỹ còn đi mua hàng trực tuyến trên mạng internet, gọi là ngày Monday Cyber (Ngày thứ hai điện tử). Ngày này ra đời  là nhờ sáng kiến của  các Website bán hàng trực tuyến thuộc hiệp hội của các nhà bán lẻ Hoa Kỳ. Nhận thấy sau ngày Black Friday nhiều người Mỹ muốn mua hàng giảm giá mà chưa mua đưọc vì nhiều lý do: Không có thời gian sắp hàng hay không muốn chen chúc tranh dành hàng siêu hạ giá nên họ chỉ có cơ hội lên mạng mua hàng trực tuyến. Họ cũng được giảm giá lớn và đưa hàng về đến nhà đúng hẹn. 
                         
Bản thân tôi thú thật không mê sắp hàng để mua hàng giảm giá trong những thời tiết lạnh giá của mùa lễ Tạ ơn. Mỗi năm tôi mua chừng bốn cái quần Jean, hai cái áo ấm và vài cái áo sơ mi là dùng đủ cho cả năm. Tôi nhớ năm kia nghe TV Samsung 50 inch giảm giá 60 %, tôi đến siêu thị Best Buy sắp hàng lúc 1 giờ sáng ngày thứ sáu đến 6 giờ sáng siêu thị mở cửa nhưng khi đến phiên tôi thì TV giảm giá không còn nữa vì trước tôi hơn 200 người đã đi trước và họ đã mua hết số lượng giới hạn. Thế là quá thất vọng, tôi đành mua một cái printer (máy photocopy) lủi thủi ra về và thầm nhủ trong lòng không bao giờ thèm đi get line mua hàng giảm giá nữa. Nhưng phải công nhận không khí mấy ngày đi các siêu thị nhộn nhịp như những ngày hội lớn. Dù không mua gì nhưng đi trong đám đông  đến các siêu thị thấy vui vui, đủ các sắc dân, họ đi cả gia đình, ôm những thùng hàng cồng kềnh và những chiếc xe đẩy đầy ắp những món hàng vừa mới check out (tính tiền) xong. Những người đàn ông Việt Nam không chịu nổi tính mê mua sắm của mấy bà vợ. Nhiều ông chẳng mua gì nhưng phải đi theo đẩy shopping cart (xe đi chợ) cho vợ từ gian hàng này đến gian hàng khác suốt mấy tiếng đồng hồ, tay cầm một ly cà phê Starbucks uống để giết thời gian. Bản thân tôi được may mắn không bị làm "nghĩa vụ cao cả” vì bà xã tôi không mê đi mua hàng sale. Thực chất cách sống của Tây là vậy, người đàn ông phải phục vụ phái yếu. Người ta thường dùng danh từ “Lady first” để ám chỉ phụ nữ được ưu tiên số một. Đàn ông Việt Nam thường hay kêu ca: “Ở bên nhà chồng chúa vợ tôi bây giờ qua Mỹ chồng tôi vợ chúa”. Thật ra chúng tôi học được nền văn hóa Mỹ, đấng mày râu phải làm nghĩa cử cao đẹp phục vụ tất cả công việc trong nhà như giặt giũ, đổ rác, lau chùi phòng ốc, toilet, có ông còn nấu ăn rữa chén giỏi hơn phụ nữ.

Nếu ai hỏi tôi về những sự kiện gì gây dấu ấn khi sống trên đất nước cờ hoa này tôi xin trả lời những ngày lễ lớn ở Mỹ khác hẳn những ngày lễ ở bên quê hương mình. Những ngày lễ lớn như Lễ Tạ ơn, lễ Giáng sinh, Tết Tây, Ngày Lễ Độc Lập ở Mỹ, ngoài đường rất vắng  lạnh, thậm chí ít người đi lại hơn những ngày thường. Người Mỹ tận dụng những ngày nghỉ lớn để đi du lịch xa như đi Casino Las Vegas (sòng bài ở Nevada), đi New York, Washington DC hay đi các du thuyền Florida, Mexico. Theo công ty AAA thống kê, lễ Tạ Ơn năm 2016 có đến 50 triệu người Mỹ đi du lịch xa. Số người không đi du lịch thì ờ nhà vui chơi trong gia đình với các món BBQ (thịt nướng với ruợu Sampan) hay đi lễ ở chùa, nhà thờ. Quan trọng hơn nữa là người Mỹ có phong tục đi mua sắm trong những ngày cuối năm để tặng quà cho người thân và bạn bè. Trong lúc ở quê hương mình, những ngày lễ Giáng sinh, lễ Phật Đản hay Tết người ta ùa ra đường để vui chơi trẩy hội thật lý thú. Đoàn người và dòng xe cộ nối đuôi nhau khắp các nẻo đường, trên khuôn mặt ai ai cũng vui tươi hớn hở. Tôi cầu mong một ngày nào đó được trở lại quê hương để cùng hưởng những ngày lễ, Tết truyền thống vẫn còn ghi nhớ mãi trong ký ức tôi bây giờ. 

Quê hương” bài thơ nổi tiếng của Đỗ Trung Quân nhắc nhở những ai sống tha phương hãy nhớ về quê hương như nhớ về người Mẹ hiền.

...
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi tình người
(Trích thơ Đỗ Trung Quân)

Cầu nguyện cho tất cả mọi người được một mùa lễ Giáng sinh an lành và một năm mới an khang thịnh vượng.
Merry Christmas and Happy New year.
Lê Văn Tiến



                     

Thăm xứ sở hoa Tulip

*KIM OANH

Châu Âu Vào Thu!
Thành phố Den Haag (The Hague) Holland & NhữngToà nhà cổ. Đặc biệt là cung điện Binnenhof. Ở đó, theo bước các vị vua, thủ tướng Hà Lan từng lấy quần thể cung điện nầy làm trung tâm chính phủ từ thế kỷ 15. Nơi đây hiện vẫn là Trụ sở của quốc hội Hà Lan.



Thành phố Den Haag (The Hague) Holland với những khu phố hiện đại.





Tháp Euromast cao 185m. Từ độ cao 150m, tháp quay chung quanh trục, đưa du khách ngắm nhìn thành phố cảng Rotterdam (Thành phố cảng lớn nhất Châu Âu )





Dịu dàng Sắc Thu với Het Park-Thành phố Rotterdam-Hà Lan.




Trên thành phố AMSTERDAM-thủ đô Hà Lan, bên cạnh các con, lòng vẫn hướng về quê nhà sau cơn bão lũ. "Quê hương tôi nghèo lắm ai ơi !..." Tôi vẫn trở về!





Thăm Bảo Tàng Vincent Willem Van Gohg (1853-1890)-Amsterdam-Holland
Đó là một toà nhà với năm tầng lầu, trưng bày phần lớn tranh của Vincent Van Gohg và một số tranh của các họa sĩ khác. Xem các bức tranh của Van Gohg, tôi không đủ khả năng để hiểu hết phần sâu lắng ẩn bên trong những tác phẩm Ông để lại nhưng thật tuyệt vời khi tận mắt thấy những bức tranh vo cùng nổi tiếng của Ông: Những Người Ăn Khoai (1885), Hoa Hướng Dương (1888), Hoa Diên Vĩ (1889), Chân Dung Bác Sĩ Gachet (1890)...Trong ánh sáng nhờ nhờ của những ngọn đèn vàng, hình như Người Xưa đang ở đâu đây, đang nhìn hậu thế và nở nụ cười, đang nhìn người phụ nữ VN từ rất xa đến chiêm ngưỡng tranh Ông và xót xa cho một tài hoa bạc mệnh!!! Bất giác, tôi nghĩ đến Bùi Giáng tiên sinh của quê hương tôi!!! Sao phần lớn những người tài hoa đều đi chung một con đường trong chặng cuối của cuộc đời?
Bên ngoài, mây xuống thấp-Trời rất lạnh-Lòng thấy u hoài!!!




Đến Hà Lan (The Netherlands), ngoài những vườn hoa Tulip tuyệt đẹp, những cối xay gió độc đáo, những khu phố cổ, những nhà thờ xưa vẫn trầm mặc cùng thời gian...Hà Lan còn có những dòng kênh trải dài trên những cung đường hay bao quanh thành phố. Vào đầu mùa thu, bèo phủ kín mặt nước, trải rộng như những tấm thảm nhung. Cuối tháng 11, bèo bắt đầu tan, để lộ mặt nước trong xanh-không thấy rác- Thỉnh thoảng, vài chiếc lá vàng rơi xuống, trôi bềnh bồng rồi chìm dần để mùa Xuân đến, những chồi non lại vươn mầm, lại góp mặt với đời như một chu kỳ sinh tử. Hai bên bờ kênh lớn, những du thuyền nằm im lìm chờ đợi mùa sau với những ngày lướt sóng.

Đứng trên những cây cầu bắc qua các dòng kênh trên đất nước Hà Lan, lòng chạnh nghĩ đến những chiếc cầu khỉ ở quê nhà! Mặc dầu, giờ đây những chiếc cầu ọp ẹp đó đã phần nào được những mạnh thường quân thay mới bằng những chiết cầu bê tông, cốt sắt chắc chắn. Cầu mong sẽ có nhiều MTQ hơn nữa để quê hương tôi xoá sạch những chiếc cầu khỉ rất nguy hiểm đối với các cháu nhỏ và các em học sinh đáng yêu nhưng không kém phần hiếu động!





Delft: Thành phố cổ của Hà Lan (The Netherlands) với Nhà thờ Nieuwe Kerk nổi tiếng, có tháp chính cao 108,75 mét. Trước mặt Nhà thờ là một quảng trường đặt tượng đài Hugo de Groot ( Hugo Grotius ) (1583-1645)-một luật sư đặt nền móng cho luật quốc tế. Đối diện là Toà thị chính Stadhuis, nơi đây trước là một toà nhà cổ rất đẹp nhưng sau một trận hỏa hoạn (1618), toà nhà đã bị phá hủy. Cho đến hôm nay, mặt tiền vẫn được giữ nguyên hiện trạng, chỉ tu sửa bên trong và là nơi diễn ra nhiều cuộc hội họp quan trọng của thành phố.